Bài đăng

Gửi Emerson

Hình ảnh
Gửi Emerson Sau khi đọc ông, tôi muốn gặp ai đó, để nói về điều đẹp đẽ trong những gì ông đã viết. Nhưng bụng tôi bắt đầu cồn cào, tôi phải về nhà nấu ăn. Về tới cổng, tôi thoáng thấy một chấm xanh. Một cây dương xỉ bé nhỏ dưới chân tường. Nó đã mọc lên lại rồi. Bước qua cổng, tôi thầm nghĩ, có lẽ, nó đã nghe thấy điều đẹp đẽ ấy. Đặng Văn Hùng

Đàn kiến

Hình ảnh
Đàn kiến Lúc ta ngủ, hẳn là bọn mi đã kéo đến cái chén còn lại chút vị ngọt từ món chè đậu xanh nha đam. Ta muốn rửa cái chén quá, nhưng thôi. Thong thả chút nữa rồi rửa cũng được mà. Bọn mi đừng cảm ơn ta, hãy cảm ơn cơn lười đêm qua. Bỗng nhiên, nó dâng lên, như ngọn sóng. Mặc cho cái chén trong góc tối. Ta nằm xuống, lắng nghe nó. Vỗ về, vỗ về dưới ánh trăng. Đặng Văn Hùng

Từ một bức ảnh trắng đen

Hình ảnh
Từ một bức ảnh trắng đen Bước ra khỏi nhà sách. Tôi dừng lại. Một chú chim đang đậu trên cánh tay của người đàn ông. Nó nói với tôi điều gì? Tôi ngồi xuống. Người bán sách tiếp tục đọc sách. Những quyển sách im lìm trong tiếng nhạc. Ngoài kia, trên con đường dốc rực sáng ánh mặt trời, thỉnh thoảng, có người lái xe vụt qua, xác hoa giấy, nhúc nhích. Đặng Văn Hùng

Những bông hoa bìm bìm

Hình ảnh
Những bông hoa bìm bìm Dần khép lại Như những ngọn nến Hắt hiu hắt hiu trong gió chiều Đặng Văn Hùng

Đặng Văn Hùng - những ấn phẩm đã xuất bản

Hình ảnh
Thơ Đặng Văn Hùng  Đặng Văn Hùng,  Bài ca sau mưa ,  Nxb Đà Nẵng, 2025. Đặng Văn Hùng,  Nơi những vườn cây yên ngủ ,  Nxb Đà Nẵng, 2022. Đặng Văn Hùng,  Thổi hoa về biển ,  Nxb Đà Nẵng, 2021. Bạn đọc có thể liên hệ đặt thơ qua Facebook của tác giả tại đây: Đặng Văn Hùng

Nhạc xuân

Hình ảnh
  Nhạc xuân Lúc tôi mặc quần, chỉ đứt và cái cúc quần rơi. Mẹ mỉm cười, để mẹ làm cho. Mẹ lấy từ trong chiếc hộp, cuộn chỉ trắng và cây kim đã lốm đốm gỉ sét. Mẹ cầm cuộn chỉ, kéo ra một đoạn, cắt chỉ và xỏ chỉ. Mẹ chậm rãi đơm lại cái cúc quần cho tôi. Đặng Văn Hùng

Nhân tính

Hình ảnh
Tính người Trời đã khuya. Mọi người bắt đầu say. Anh cũng thế. Như bao lần say anh lại nói về từ nhân tính . Nhiều từ anh nói ra tôi nghe rõ nhất từ nhân tính . Người anh cũng dần mờ nhòe. Và cái từ ấy cứ lập lòe lập lòe trong những giọng nói đang nở rộ. Đặng Văn Hùng

Tôi nên gọi điều đó là gì

Hình ảnh
Tôi nên gọi điều đó là gì Rời khỏi chủng viện, anh muốn dạy lịch sử. Anh vào trường. Làm sao dạy được, anh không có bằng sư phạm. Ở trường, anh làm những việc khác. Tổ chức hoạt động ngoại khóa, hỗ trợ và giới thiệu sách cho giáo viên, đàn cho học trò hát. Sau mấy năm, anh lại rời khỏi trường, làm cho một công ty sách. Dịch sách, biên tập và sưu tầm những tài liệu lịch sử. Anh có một ước mơ, làm một cuốn sách, lịch sử nhà thờ ở Việt Nam qua ảnh. Anh nghĩ, đã đến lúc thực hiện nó. Nhưng dự án sách mới của công ty lại đến với anh. Anh tạm gác nó lại. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi qua đi. Anh rời khỏi quán cà phê. Bóng dáng anh dần nhỏ lại nhỏ lại trong nắng mùa xuân. Đặng Văn Hùng

Cây hoàng hôn nở hoa vào một buổi sáng mùa xuân

Hình ảnh
Từ Swallowtail Garden Seeds Cây hoàng hôn nở hoa vào một buổi sáng mùa xuân Khi ta đứng dưới mi đợi người mua thơ. Khi người mua thơ bước ra và ta gửi thơ. Khi ta và người mua thơ trò chuyện. Ta đều không biết mi đang ở đó. Sau khi tạm biệt người mua thơ, ta ngước nhìn, ta đã thấy mi trước khi ta hỏi người mua thơ tên gọi của mi là gì? Đặng Văn Hùng

Một buổi chiều tháng Chạp

Hình ảnh
  Một buổi chiều tháng Chạp Ngoài đường đê những người thăm lúa đang trở về Và trên cây dừa lũ ong còn lượn lờ quanh khóm hoa Đặng Văn Hùng

Tia sáng xanh

Hình ảnh
Tia sáng xanh Chiều hôm ấy, tôi đến Hồ Tây, nhưng không thấy tia sáng xanh nào trong lòng nó. Tôi chỉ thấy tia sáng xanh mà một cô bé đã kể với tôi cô đã thấy nó lấp lánh trong lòng nó trong một buổi chiều khi cô còn thơ bé. Đặng Văn Hùng

Trước khi về quê tôi trở lại quán cà phê đã lâu rồi tôi không đến

Hình ảnh
Trước khi về quê tôi trở lại quán cà phê đã lâu rồi tôi không đến Tôi bước ra sân, ngước nhìn vòm cây sung già, rồi bước vào. Tôi nói với anh, tưởng gì, anh biết không, thì ra là lũ chim làm trái rụng. Anh vừa pha cà phê vừa mỉm cười, không, chim chỉ bắt sâu thôi, do con sóc đó, tinh nghịch lắm, nó cứ tìm, cắn và nhả, đến khi tìm được trái nào ngon nó mới chịu ăn. Pha cà phê xong, anh lấy cây chổi dừa, ra sân quét những trái sung, gom lại và đổ vào gốc cây sung. Trên đường về tiếng lộp bộp ấy có lẽ vẫn còn vang lên trên mái nhà. Đặng Văn Hùng

Cuộn chỉ

Hình ảnh
  Cuộn chỉ Nghe chăng? Nắng lên ngoài hiên và tiếng chim gọi mời mặt đất dâng hương. Biết chăng? Mi thơm mùi những đóa hoa mai vàng đang nở ngoài sân. Mơ chăng? Một chiếc áo xanh miên man trên bàn tay mẹ.   Đặng Văn Hùng

Gửi chú ngựa trắng

Hình ảnh
  Gửi chú ngựa trắng Ra khỏi phòng tôi quay lại từ từ khép cánh cửa vì những người bạn của tôi vẫn còn ngủ. Tôi ngồi bên cỏ dưới những cành thông xanh mơ màng nhìn về phía xa. Từ trong sương mai chú dần hiện ra. Khi chú đến gần hơn tôi mới thấy trên lưng chú là những giỏ hoa. Chú lướt qua tôi rồi cả chú và hoa dần biến mất sau những cái cây yên tĩnh. Đó là buổi sáng đầu tiên ở Đà Lạt của tôi khi tôi vừa học xong lớp 7.   Đặng Văn Hùng

Đêm tháng Chạp nhớ một truyện ngắn của Thạch Lam

Hình ảnh
Tranh Sarah Siltala Đêm tháng Chạp nhớ một truyện ngắn của Thạch Lam Tiếng chim kêu . Trong ngôi nhà nọ, vào một đêm mưa gió tháng Chạp, có hai anh em, nghe tiếng chim kêu chiêm chiếp ngoài kia, lòng dâng lên niềm xót thương. Rồi chúng cũng chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, người chị bảo, tiếng chiêm chiếp ấy không phải tiếng chim, đó là tiếng của cây tre trong gió. Cuối cùng, cả ba cười ra nước mắt vì sự nhầm tưởng: có một con chim đáng thương nó đến gọi cửa . Đặng Văn Hùng